Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

Giá vàng lên đỉnh trong 6 tuần


Đôla Mỹ xuống đáy 3 tháng khiến giá kim loại quý tăng 22 USD hôm qua, lên 1.215 USD một ounce.

Đến 7h50 sáng nay (giờ Hà Nội), giá giảm nhẹ xuống 1.214 USD. Quy đổi ra tiền Việt, giá này tương đương 31,85 triệu đồng một lượng (chưa thuế, phí, gia công). Thị trường trong nước hôm qua đóng cửa quanh 34,97-35,03 triệu đồng.
Doanh số bán lẻ Mỹ đã đứng yên trong tháng 4, khi các gia đình giảm chi vào ôtô và các đồ dùng đắt đỏ khác. Việc này cho thấy nền kinh tế đang chật vật bật lên sau quý đầu gần như không tăng trưởng.
Phiên hôm qua, có lúc giá giao ngay lên tới đỉnh 6 tuần tại 1.218 USD, sau khi vượt mốc trung bình trượt 100 và 200 ngày, kích hoạt các lệnh mua kỹ thuật. Giá các hợp đồng giao tháng 6 cũng tăng hơn 2% lên 1.218 USD một ounce.
Đây là phiên tăng thứ 2 của thị trường, nhờ đồng đôla yếu và biến động trên thị trường trái phiếu toàn cầu. “Việc đóng cửa trên ngưỡng cản kỹ thuật 1.215 USD có thể giúp kim loại quý thoát biên độ giao dịch hẹp hiện tại, từ 1.175 USD đến 1.225 USD đã được thiết lập suốt 10 tuần qua. Đồng đôla yếu là nguyên nhân của lần tăng này và dĩ nhiên, cả quan điểm Mỹ sẽ lùi tăng lãi suất sau các số liệu kinh tế yếu nữa”, Carlo Alberto de Casa – nhà phân tích tại ActivTrades nhận xét.
Đồng đôla hôm qua mất 1% so với rổ tiền tệ lớn trên thế giới, sau số liệu việc làm Mỹ vài ngày trước, đẩy lùi thời điểm dự báo tăng lãi suất. Quan chức Cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED) tuần này cũng không cung cấp thông tin rõ ràng về thời gian này.
Lãi suất tại Mỹ được duy trì gần 0% từ sau khủng hoảng tài chính 2008. Việc này đã hỗ trợ giá vàng rất nhiều. “Câu hỏi đặt ra với kim loại quý hiện tại là đà tăng nhờ USD yếu có được duy trì không, hay lãi suất tăng sẽ lại đảo ngược tình hình này”, HSBC cho biết trong một bản nhận định.
Trên thị trường dầu thô, giá hôm qua ban đầu tăng, sau đó lại đi xuống do lo ngại nguồn cung khổng lồ trên thị trường. Chốt phiên, dầu Brent trên sàn ICE London còn 66,81 USD một thùng. Trong khi đó, dầu WTI còn 60,5 USD một thùng.

Kinh Đô tiến sâu hơn vô ngành thực phẩm thiết yếu

Công ty cổ phần Kinh Đô vừa ký hợp tác liên doanh với Công ty TNHH Saigon Ve Wong, nhằm đầu tư xây nhà máy sản xuất mì ăn liền, gia vị, cháo, nui, phở, nước chấm... tại Khu công nghiệp VSIP Bắc Ninh. 

Việc liên doanh với Saigon Ve Wong xây nhà máy 30 triệu USD là bước đi tiếp theo của Kinh Đô để sớm hiện thực hóa mục tiêu nằm trong top 3 ngành thực phẩm thiết yếu.

Theo đó, Kinh Đô sở hữu 49% và Saigon Ve Wong chiếm 51% cổ phần. Ông Trần Lệ Nguyên, Phó chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Kinh Đô chia sẻ hoạt động kinh doanh hiện tại và định hướng sắp tới của doanh nghiệp.

Kinh Đô từng tuyên bố kinh doanh mì gói sẽ hòa vốn sau 6 tháng tung sản phẩm ra thị trường. Tình hình tiêu thụ hiện thế nào, thưa ông?
- Mì Đại Gia Đình ra mắt gần cuối năm ngoái. Sau hơn một tháng có mặt, lượng tiêu thụ vượt kỳ vọng. Dây chuyền sản xuất của Saigon Ve Wong (400.000 thùng một tháng) không kham nổi nên hai bên quyết định hợp tác xây nhà máy công suất lớn.
Nhà máy đang xây dựng, dự kiến hoàn thành vào cuối năm nay tại Khu công nghiệp VSIP Bắc Ninh sẽ phục vụ cho thị trường miền Bắc. Ngoài ra, từ tháng 8, Saigon Vewong đầu tư thêm một dây chuyền sản xuất mới cho nhà máy ở TP HCM với công suất 500.000 thùng một tháng để cung ứng cho miền Nam. Kinh Đô và Saigon Ve Wong dự kiến xây thêm song song các nhà máy tại miền Trung, miền Nam, miền Tây ngay khi tìm được địa điểm thích hợp.
Các số liệu chi tiết về mảng kinh doanh mì ăn liền, bức tranh tổng thể quý I sẽ sớm công bố trong vài ngày tới, nhưng nhìn chung đều đi theo đúng lộ trình đã dự tính trước.
Hinh-1-Mr-Nguyen-4946-1431525389.jpg
Ông Trần Lệ Nguyên, Phó chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty Kinh Đô.
Sắp tới, công ty sản xuất cả những sản phẩm cao cấp, thay vì nhắm vào phân khúc bình dân như hiện tại. Vì sao Kinh Đô điều chỉnh nhóm khách hàng mục tiêu?
- Việc tung ra sản phẩm cao cấp và mới (cháo, phở, nui, gia vị, nước chấm…) đều theo đúng kế hoạch đề ra.
Kinh Đô tham gia thị trường thực phẩm thiết yếu với mặt hàng đầu tiên là mì Đại Gia Đình phân khúc phổ thông. Sau thành công bước đầu, đây là giai đoạn cần phát triển và mở rộng danh mục.
Những mặt hàng thuộc phân khúc cao cấp của Kinh Đô sẽ cạnh tranh trực tiếp với đối thủ lớn. Lý do, khi nhà máy 30 triệu USD với công suất ban đầu 6 triệu thùng sản phẩm một năm đi vào hoạt động giúp hạ giá thành. Sản phẩm của Kinh Đô (phân khúc bình dân đến cao cấp) khi đó có giá hấp dẫn so với sản phẩm cùng phân khúc.
Việc phát triển thêm hàng cao cấp cũng phù hợp với xu hướng tiêu dùng và bối cảnh thị trường hiện tại. Công ty có nguồn tài chính dồi dào, độ nhạy về khẩu vị người Việt, hệ thống phân phối lớn, thương hiệu được nhiều người biết đến. Trong khi đó, Saigon Ve Wong có ưu thế về công nghệ, thâm niên trong ngành mì ăn liền. Những lợi thế này sẽ được phát huy triệt để khi liên doanh ra đời. Nhờ vậy, danh mục sản phẩm của công ty sẽ đáp ứng nhiều đối tượng khách hàng, có thể phục vụ người tiêu dùng suốt ngày (bữa ăn sáng, trưa, chiều, tối, ăn vặt). Do đó, doanh nghiệp sẽ tiến nhanh hơn vào top 3 ngành hàng, chiếm 10% thị phần, đạt doanh số 1.900-2.500 tỷ đồng trong vài năm nữa.
- Sản phẩm của liên doanh có thể cạnh tranh trực tiếp với chính mặt hàng mà hai bên hiện có. Ông giải thích sao về điều này?
- Chúng tôi không cạnh tranh trực tiếp hay lấy thị phần của nhau mà kỳ vọng chiếm thị phần của những đối thủ mạnh. Liên doanh ra đời để gia tăng lượng cung ứng, bởi hiện tại công suất của Saigon Vewong không đáp ứng đủ.
Sắp tới, Vewong Đài Bắc sẽ đưa sản phẩm thuộc nhóm thực phẩm ăn liền tiện dụng thâm nhập thị trường Việt qua kênh phân phối của Kinh Đô. Nếu tiêu thụ tốt, đạt quy mô doanh số, sản lượng, chúng tôi sẽ xem xét sản xuất tại Việt Nam, sau khi đã điều chỉnh phù hợp thị hiếu và khẩu vị người Việt.
Hinh-2-4868-1431525389.jpg
Kinh Đô bắt tay với Saigon Ve Wong lập liên doanh để tiến sâu hơn vào ngành thực phẩm thiết yếu.
Lĩnh vực mì ăn liền vốn cạnh tranh khốc liệt. Theo ông, đâu là cơ hội cho những công ty đến sau?
- Một khi xác định theo đuổi lĩnh vực thực phẩm thiết yếu, theo tôi, nên chọn ngành hàng có tiềm năng và dư địa thị trường lớn. Áp lực cạnh tranh cao nhưng hiệu quả mang lại sẽ xứng đáng nếu thành công.
Bản thân tôi xác định mình phải cạnh tranh trực diện, ngang ngửa với các ông lớn trong ngành bằng chính những lợi thế mình có. Đó là quy mô sản xuất, giá thành, chất lượng sản phẩm, kinh nghiệm xây dựng và quảng bá thương hiệu, hệ thống phân phối...
Tỷ lệ trả cổ tức năm 2015 của công ty cao nhất từ trước đến nay (200%). Vì sao doanh nghiệp không dành tiền cho các hoạt động đầu tư chủ lực mà trích hơn 4.000 tỷ đồng để chia cổ tức?
- Tỷ lệ chia cổ tức 2015 lên đến 200% đã được Hội đồng quản trị đã tính toán kỹ để không ảnh hưởng đến dòng tiền hiện tại và tương lai. Đây cũng là cách ghi nhận sự ủng hộ của những cổ đông luôn đồng hành với doanh nghiệp trong suốt thời gian qua.
Ông sẽ thuyết phục nhà đầu tư tin tưởng vào chiến lược kinh doanh ngành thực phẩm thiết yếu như thế nào tại đại hội cổ đông sắp tới?
- Công ty sẽ chú trọng mở rộng ngành hàng thiết yếu, phục vụ mọi nhu cầu thực phẩm của người tiêu dùng và chăm sóc bếp ăn gia đình Việt vốn còn nhiều tiềm năng phát triển. Đó là lý do Kinh Đô phát triển sản phẩm của nhà máy thuộc liên doanh theo 4 giai đoạn: giai đoạn một sản xuất mì ăn liền, gia vị; giai đoạn 2: cháo, nui, phở; giai đoạn 3: thực phẩm ăn liền tiện dụng; giai đoạn 4: nước chấm.
Đối với ngành thực phẩm thiết yếu, công ty đã có quá trình dài chuẩn bị nguồn lực, nền tảng, nhiều lần cân nhắc kỹ lưỡng và nhận được sự đồng thuận của cổ đông.
Chúng tôi cũng đẩy mạnh hoạt động mua bán - sáp nhập với mục tiêu tiếp tục tìm kiếm cơ hội đầu tư, hợp tác vào những công ty phù hợp với chiến lược đã đề ra.

Giá vàng SJC tăng dè dặt theo tình hình thế giới

Mở cửa ngày 14/5, Tập đoàn DOJI báo giá vàng miếng SJC 35,06-35,10 triệu đồng, tăng 70.000 đồng cả bán lẫn mua. Biên độ mua bán dao động 40.000 đồng.

Bất chấp giá thế giới vừa có phiên tăng 580.000 đồng, mỗi lượng vàng miếng trong nước sáng nay được doanh nghiệp bán ra chỉ đắt hơn vài chục nghìn đồng.

Cùng lúc, Công ty Vàng bạc đá quý Phú Nhuận - PNJ niêm yết 35,08-35,12 triệu đồng. Nếu so với mức giá hôm thứ Hai đầu tuần, mỗi lượng vàng miếng hiện nay chỉ đắt hơn 60.000 đồng do những phiên trước đó giá gần như đứng yên.
Mức giảm của vàng miếng sáng nay vẫn khá khiêm tốn so với thị trường thế giới. Kim loại quý quốc tế khép lại phiên giao dịch hôm qua tăng khoảng 22 USD (khoảng 580.000 đồng) lên 1.215USD một ounce. Bước sang phiên châu Á sáng nay, giá giảm nhẹ và đang loay hoay quanh mức 1.214 USD. Quy sang tiền Việt, giá thế giới hiện tương đương 31,89 triệu đồng một lượng (chưa thuế, phí, gia công).
doji-a-6377-1425262486-490x294-4482-1431
Giá vàng SJC tăng nhỏ giọt sáng nay. Ảnh: AQ.
Do tốc độ tăng của giá thế giới nhanh và mạnh hơn nhiều so với trong nước, độ vênh giữa hai thị trường thu hẹp đáng kể. Sáng nay, khoảng cách này rút về 3,2 triệu đồng, đã giảm cả triệu đồng so với tuần trước.
Trong tuần qua, giá vàng ít sóng nên các nhà đầu tư lớn vẫn chưa mặn mà tham gia thị trường. Theo PNJ, hiện chủ yếu là khách lẻ giao dịch vàng miếng với xu thế bán ra áp đảo mua, tỷ lệ là 60:40.
Trên thị trường ngoại tệ, giá USD của các ngân hàng tiếp tục tăng. Theo đó, Vietcombank hiện niêm yết đôla Mỹ quanh 21.710-21.770 đồng, tăng 5 đồng so với cuối ngày hôm qua. Các ngân hàng khác có giá tương tự.

50.000 tấn hành tím tồn đọng đã được bán gần hết

Sở Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn tỉnh Sóc Trăng cho biết, nhờ sự chung tay của cộng đồng, một số lượng lớn hành tím tồn đọng của người dân Vĩnh Châu đã được tiêu thụ gần hết, hiện chỉ còn khoảng 10.000 tấn, cộng với khoảng 15.000 tấn hành giống nông dân giữ lại.

Được các ngành chức năng và cộng đồng "giải cứu" gần hết số hành tồn đọng, song nông dân ở thị xã Vĩnh Châu (Sóc Trăng) vẫn không mấy vui vì thua lỗ nặng.

“Cuối tháng 3/2015, giá hành chỉ 2.000 đồng một kg mà không có người mua. Nhưng khi phát động chương trình 'giải cứu' hành tím, giá đã tăng trở lại, dao động từ 10.000 đến 12.000 đồng một kg. Tuy nhiên với giá này, nông dân vẫn chưa có lời”, một cán bộ ngành nông nghiệp Vĩnh Châu cho biết.
Theo nông dân địa phương, ở vụ hành sớm (sau Tết Nguyên đán), thương lái vào tận ruộng mua với giá 20.000–25.000 đồng một kg. Nhưng khi bước vào vụ thu hoạch chính, giá hành rớt mạnh, chưa tới 5.000 đồng một kg, thậm chí loại củ nhỏ chỉ còn 2.000-4.000 đồng, khiến người trồng lỗ nặng.
Sở Nông nghiệp tỉnh Sóc Trăng cho biết, thời gian tới sẽ chỉ đạo ngành chức năng lên kế hoạch tổ chức lại sản xuất hành tím ở địa phương này phù hợp hơn, nhằm tránh tình trạng được mùa mất giá như đã qua. Vụ hành đông xuân năm nay, Vĩnh Châu có hơn 6.500ha trồng hành tím, năng suất khoảng 17 tấn mỗi ha

'Ngân sách vay dự trữ ngoại hối không phải là giải pháp căn cơ'

TS. Nguyễn Đức Độ - Viện Kinh tế Tài chính, Học viện Tài chính cho rằng việc lấy dự trữ ngoại hối cho ngân sách vay là giải pháp "chữa cháy" và cần thận trọng trong dài hạn.


- Chính phủ vừa đề cập tới khả năng ngân sách có thể phải vay từ dự trữ ngoại hối để tăng nguồn đầu tư, phát triển. Ông đánh giá như thế nào về ý tưởng này? 
- Tôi cho rằng cơ quan điều hành chỉ coi đây là giải pháp mang tính dự phòng. Việc sử dụng quỹ dự trữ ngoại hối không nên và không thể là kế sách căn cơ, lâu dài, song cũng cần tính đến, bởi nếu chi tiêu của Chính phủ sụt giảm, tốc độ phục hồi kinh tế sẽ chậm lại.
Khi dùng biện pháp này, nhiều người đề cập nguy cơ tiền đồng (VND) mất giá. Do đó, cần đặt ra các giới hạn về mức lạm phát mục tiêu, mức phá giá VND cho mỗi năm hay mỗi thời kỳ…, tức là kiểm soát đầu ra chứ không phải đầu vào của chính sách.
Khi các giới hạn này được thể chế hoá, ngân sách sẽ không thể vay dự trữ ngoại hối một cách tuỳ ý và Ngân hàng Nhà nước cũng sẽ không thể lúc nào cũng phát hành tiền để tài trợ cho chi tiêu, dù thông qua quỹ dự trữ ngoại hối hay thị trường tài chính. Khi đó, các quyết định sẽ phải dựa trên cân nhắc về lợi ích và chi phí đối với nền kinh tế.
- Cụ thể, việc cho vay với các khoản chi đầu tư phát triển mang tính dài hạn như vậy sẽ ảnh hưởng như thế nào đến dự trữ ngoại hối và giá trị tiền đồng, thưa ông?
- Đặt giả định ngân sách vay một tỷ USD từ dự trữ ngoại hối sẽ có hai trường hợp xảy ra. Trường hợp thứ nhất, sau khi vay, Bộ Tài chính không bán lại ngoại tệ cho Ngân hàng Nhà nước và sử dụng cho các khoản cần đến đôla, quy mô quỹ dự trữ sẽ bị sụt giảm về mặt tuyệt đối. Điều này ảnh hưởng đến khả năng thanh toán nợ nước ngoài của quốc gia.
Dự trữ ngoại tệ giảm cũng có thể ảnh hưởng đến khả năng can thiệp của Ngân hàng Nhà nước trên thị trường ngoại hối, nhưng lúc này, thị trường lại vừa có thêm một tỷ USD nên áp lực phải can thiệp sẽ bớt đi. Chỉ khi lượng ngoại tệ chảy ra bên ngoài nền kinh tế, lúc đó mới xuất hiện áp lực giảm giá VND.
usd2-aq500-7669-1431485670.jpg
Theo chuyên gia Nguyễn Đức Độ, dù vay từ quỹ dự trữ ngoại hối thì bản chất câu chuyện vẫn là ngân hàng trung ương tài trợ cho ngân sách. Ảnh: Anh Quân.
Trường hợp thứ hai, sau khi vay một tỷ USD, Bộ Tài chính bán lại số ngoại tệ này cho chính Ngân hàng Nhà nước. Khi trả nợ, ngân sách lại mua một tỷ USD từ Ngân hàng Nhà nước. Như vậy, quy mô của quỹ dự trữ ngoại hối sẽ vẫn như cũ, nếu bỏ qua các khoản trả lãi suất và chênh lệch tỷ giá. Lúc đó, việc vay nợ qua quỹ dự trữ ngoại hối chỉ là một “nghiệp vụ”.
Tuy nhiên, khi Ngân hàng Nhà nước mua lại một tỷ USD đã cho Bộ Tài chính vay, quy mô của quỹ dự trữ ngoại hối sẽ bị giảm về mặt tương đối, bởi lượng VND trong nền kinh tế đã tăng lên.
- Như ông nói, đây chỉ là biện pháp mang tính tạm thời để chữa cháy cho ngân sách. Vậy hướng giải pháp căn cơ là gì?
- Sở dĩ Chính phủ phải nghĩ đến phương án “lạ” này là bởi thời gian qua khó huy động trái phiếu Chính phủ vì một số ngân hàng gặp trở ngại về “room” đầu tư trái phiếu theo Thông tư 36 mới hiệu lực. Bên cạnh đó, tốc độ giảm của lãi suất đã bắt đầu chậm lại, nên xu hướng đầu tư ngắn hạn để kiếm lợi nhuận khi giá trái phiếu tăng, lãi suất giảm không còn hấp dẫn như trước. Với các nhà đầu tư trung và dài hạn, họ cũng giảm hứng thú khi lãi suất huy động kỳ hạn 5 năm chỉ ở mức 5,5%.
Theo tôi cần tháo gỡ những trở ngại để các kênh huy động vốn truyền thống, qua việc Ngân hàng Nhà nước có thể tăng mua trái phiếu từ các ngân hàng (tăng cung tiền và hạ lãi suất), qua đó giải phóng “room” để các tổ chức tín dụng này tiếp tục mua trái phiếu phát hành mới. Giải pháp này có thể giải quyết được cả 2 vấn đề liên quan đến những hạn chế về định lượng cũng như lãi suất.
- Nếu nâng lãi suất huy động trái phiếu, hệ quả sẽ như thế nào ?
- Việc này có thể tăng thêm rủi ro về trả nợ trong tương lai. Nguồn thu ngân sách phụ thuộc vào mức lạm phát trong nền kinh tế. Nếu lạm phát tiếp tục thấp như hiện nay, vay trung dài hạn với lãi suất 6-7% sẽ tạo nên gánh nặng trả nợ lớn trong tương lai và Chính phủ sẽ lại phải vay để đảo nợ.
Hơn nữa, phương án tăng lãi suất cũng sẽ không giúp cải thiện tình hình một cách đáng kể, nếu nguyên nhân chính dẫn đến việc khó huy động vốn là những hạn chế về mặt định lượng được quy định tại Thông tư 36.
- Vậy còn giải pháp Ngân hàng Nhà nước nên nới lỏng tiền tệ, ông nghĩ sao?
- Theo tôi, dư địa để Ngân hàng Nhà nước tăng mua trái phiếu Chính phủ vẫn còn. Vài năm gần đây, khi các ngân hàng gom nhiều để kiếm lời, Ngân hàng Nhà nước đã tập trung bơm tiền ra nền kinh tế thông qua việc mua USD.
Đến nay, khi áp lực lên tỷ giá tăng và Ngân hàng Nhà nước đã sử dụng hết “room” điều chỉnh, để ổn định thị trường ngoại hối, có thể Ngân hàng Nhà nước sẽ mua ít USD hơn và tập trung bơm tiền ra thông qua kênh OMO, tức là mua trái phiếu, đồng thời thực hiện mục tiêu hạ lãi suất cho vay trung dài hạn thêm 1-1,5% theo chỉ đạo của Chính phủ.
Một giải pháp khác là cần đặt ra mức lạm phát mục tiêu thấp trong dài hạn, chẳng hạn trong khoảng 2-3% một năm thay vì từng năm một, từ đó kéo lãi suất danh nghĩa xuống. Lãi suất cho vay dài hạn sẽ phải phụ thuộc vào lạm phát trong dài hạn và Chính phủ cần đưa ra một cái neo để thị trường bám vào đó.

UNESCAP: Việt Nam tăng trưởng trên 6% ở trong 2 năm tới

Theo báo cáo được Ủy ban Kinh tế Xã hội Châu Á - Thái Bình Dương Liên Hiệp Quốc (UNESCAP) công bố chiều nay (14/5), tăng trưởng kinh tế Việt Nam trong năm 2015 và 2016 được dự báo sẽ tăng lên mức 6,1-6,2% nhờ vào xuất khẩu và đầu tư, cũng như khả năng phục hồi sức mua của hộ gia đình và các ngành kinh tế. 

Tái cơ cấu hệ thống ngân hàng và doanh nghiệp Nhà nước vẫn là điểm quan tâm nhất của các chuyên gia ngoại đối với kinh tế Việt Nam trong trung hạn.

Con số này cao hơn mức tăng trưởng gần 6% trong năm ngoái nhưng hơi thấp hơn mục tiêu Chính phủ đề ra đầu năm (6,2%).

Giá cả ổn định sẽ tiếp tục tạo thuận lợi cho người tiêu dùng và doanh nghiệp. Lạm phát đã giảm từ mức hai con số năm 2011 xuống 4,1% trong năm 2014 và được trông đợi tiếp tục giảm xuống 2,5% năm 2015.
csht-6280-1431593253.jpg
Thách thức với các nền kinh tế đang phát triển tại Châu Á - Thái Bình Dương, bao gồm Việt Nam là thiếu vốn phát triển cơ sở hạ tầng. Ảnh: FT
Bình luận về dự báo này, tiến sĩ Võ Trí Thành - Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu và Quản lý kinh tế trung ương (CIEM) cho hay bên cạnh dấu hiệu hồi phục của nền kinh tế, Việt Nam cũng gặp không ít khó khăn, đặc biệt trong lĩnh vực xuất khẩu và du lịch. Cụ thể, xuất khẩu nông sản thấp đang gây áp lực lên mục tiêu tăng trưởng 10% của tổng kim ngạch xuất khẩu trong năm nay. Câu chuyện tỷ giá, tăng trưởng kinh tế của Nga, châu Âu khó khăn cũng ảnh hưởng không nhỏ đến lượng khách du lịch quốc tế tới Việt Nam.
"Để đạt được  mục tiêu ổn định vĩ mô và tăng trưởng tốt vẫn còn phức tạp", ông Thành nói. Bên cạnh đó, việc giảm nợ xấu, nợ công cũng không dễ dàng bởi những cản trở đến từ biến động tỷ giá, tiến trình tái cơ cấu hệ thống thống ngân hàng.
Trong trung hạn, UNESCAP cho rằng diễn biến quan trọng nhất là quá trình tái cơ cấu các ngân hàng và doanh nghiệp Nhà nước, cũng như sự phát triển của khu vực tư nhân. Trong năm 2014, Ngân hàng Nhà nước đã hạ các mức lãi suất điều hành cũng như trần lãi suất huy động nhằm giúp hạ lãi suất cho vay. Tuy nhiên, hiệu quả của các biện pháp này còn hạn chế do tỷ trọng nợ xấu vẫn ở mức cao.
Cải cách doanh nghiệp Nhà nước cũng là một ưu tiên. Chính phủ đang có chương trình đẩy nhanh tốc độ thoái vốn tại các doanh nghiệp Nhà nước, 74% doanh nghiệp trong số này đã được cổ phần hóa trong năm 2013 và 40 doanh nghiệp trong năm 2014.
Thiếu cơ sở hạ tầng giao thông vận tải, năng lượng và nước đang cản trở sự tăng trưởng của nhiều quốc gia đang phát triển tại khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, trong đó có Việt Nam. Đây là nguyên nhân hàng đầu khiến cho các quốc gia không thể tham gia đầy đủ vào các thị trường quốc tế. "Một ước tính cho thấy mỗi đôla Mỹ đầu tư vào cải thiện cơ sở hạ tầng có thể giúp gia tăng 0,05 - 0,25 USD trong GDP", báo cáo nêu.
Để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng về cơ sở hạ tầng, UNESCAP cho rằng các quốc gia trong khu vực không chỉ dựa vào nguồn thu truyền thống như thuế hay sự phát triển từ nước ngoài, mà cần khai thác thêm các nguồn tài chính khác. Nhiều tổ chức đã được thành lập trong khu vực để hỗ trợ vốn xây dựng cơ sở hạ tầng, như Ngân hàng đầu tư cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) do Trung Quốc thành lập và Ngân hàng Phát triển mới (NDB) của nhóm các nền kinh tế mới nổi (BRICS), tuy nhiên, nguồn lực của những ngân hàng này vẫn dưới mức yêu cầu.
AIIB và NDB đã ủy quyền tổng vốn giá trị lần lượt là 50 và 100 tỷ USD, trong khi nhu cầu phát triển cơ sở hạ tầng hàng năm của khu vực vượt quá 800 tỷ USD, theo ước tính của UNESCAP.
Do đó, tổ chức này khuyến nghị các quốc gia trong khu vực cần bổ sung vốn cho phát triển cơ sở hạ tầng từ những tổ chức cho vay đa phương mới, bằng cách sử dụng các phương pháp sáng tạo như tận dụng xếp hạng tín dụng của các tổ chức này để đảm bảo trái phiếu cơ sở hạ tầng trong nước. Khảo sát năm 2015 cũng khuyến nghị sự tham gia của kh vực tư nhân trong phát triển cơ sở hạ tầng thông qua quan hệ đối tác công tư (PPP).

Ngành chăn nuôi heo gặp khó bởi vì chất cấm

Tại buổi họp tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp chăn nuôi chiều 14/5 ở văn phòng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn khu vực phía Nam, ông Phạm Đức Bình, Phó chủ tịch Hiệp hội thức ăn chăn nuôi Việt Nam tỏ ra khá lo lắng khi tình trạng chất kháng sinh và chất cấm chứa nhiều trong thịt gia súc của Việt Nam.  

Đây là phản ánh của Phó chủ tịch Hiệp hội chăn nuôi Việt Nam với Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn về tình hình chăn nuôi cũng như khó khăn của doanh nghiệp chế biến thức ăn chăn nuôi.

"Chất cấm ngày càng gia tăng và được bán tràn lan. Để heo sinh trưởng phát triển nhanh, tạo nạc tốt nhiều công ty chăn nuôi lớn đã mua thức ăn và chất cấm về tự trộn cho gia súc ăn, chỉ có số ít các hộ nuôi lẻ mới mua cám từ công ty. Do vậy, tình trạng thịt heo chứa chất cấm ngày càng lớn", ông Bình nói.
thit-heo-6273-1431603323.jpg
Nhiều bà nội trợ mua phải heo chứa chất cấm nhưng không hề biết. Ảnh: Hồng Châu.
Chia sẻ bên lề hội nghị, ông Bình cũng cho biết, hiện nay nhiều bà nội trợ mua thịt heo có chứa chất cấm nhưng không hề biết vì đa phần người tiêu dùng thích thịt heo nhiều nạc. Mặt khác, quản lý của Việt Nam còn lỏng lẻo nên khó kiểm soát hết.
Bên cạnh đó, ông Bình còn cho rằng, việc sử dụng chất cấm này còn ảnh hưởng rất nhiều tới doanh nghiệp kinh doanh thức ăn chăn nuôi. Bởi lẽ, sức mua sản phẩm trên thị trường giảm đi và nhiều hộ chăn nuôi thay vì mua hoàn toàn cám từ công ty thì họ tự mua thức ăn và tự trộn. 
Ngoài ra, hiện nay, lượng thịt ngoại đang tấn công mạnh thị trường Việt nên các doanh nghiệp chăn nuôi càng khó khăn. Một khi các doanh nghiệp chăn nuôi trong nước "ốm yếu" thì công ty thức ăn chăn nuôi cũng chịu ảnh hưởng.
Trước tình trạng này, ông Bình đề nghị Bộ nên kiểm soát chăn nuôi chặt hơn để sản phẩm ra thị trường được đảm bảo, đồng thời, cần xét kỹ hơn mặt hàng nhập khẩu.
Đáp lại kiến nghị cũng như thắc mắc của ông Bình, Bộ Trưởng Cao Đức Phát cũng đồng tình và cho rằng hiện nay phần lớn thịt heo trong nước cung cấp cho thị trường nội địa. Do vậy, Bộ chỉ đạo các cơ quan quản lý cần kiểm soát ráo riết việc sử dụng chất cấm, đồng thời, cần theo sát hơn hoạt động chăn nuôi của các công ty cũng như người dân.
Bên cạnh về vấn đề chất cấm trong chăn nuôi, tại hội nghị, các doanh nghiệp chăn nuôi cũng cho biết họ đang đuối sức khi cạnh tranh với các doanh nghiệp ngoại.
Theo lãnh đạo Công ty cổ phần nông súc sản Đồng Nai, thị phần chăn nuôi của Việt Nam quá thấp, hầu hết nằm trong tay doanh nghiệp FDI. Với tiềm lực lớn, vốn mạnh, doanh nghiệp ngoại gần như chi phối thị trường trong nước khiến doanh nghiệp Việt phải phụ thuộc và chịu thiệt thòi. Do vậy, lãnh đạo công ty này đề nghị Bộ cần có quy định rõ ràng, nên đưa ra lộ trình cũng như mức phát triển cho doanh nghiệp ngoại. Chẳng hạn như ra quy định doanh nghiệp FDI chỉ được phát triển khoảng 70% thị phần, 30% còn lại của công ty Việt, hoặc ngược lại.
Thừa nhận sự yếu thế của doanh nghiệp Việt, tuy nhiên, Bộ trưởng Cao Đức Phát cho biết, hiện nay chỉ khoảng 0,5% doanh nghiệp FDI đầu tư vào nông nghiệp. Đây là một con số cực kỳ nhỏ bé. Dẫu vậy, ông cũng cho biết, hiện nay thị phần trong nhóm thức ăn chăn nuôi, doanh nghiệp FDI đang chiếm số lượng lớn. Cho nên, thời gian tới Bộ đề nghị các doanh nghiệp đóng góp ý kiến để trình lên Chính Phủ đưa ra Nghị định cụ thể về việc phân bổ thị phần cũng như lĩnh vực khuyến khích đầu tư. Mặt khác, bộ sẽ không để xảy ra tình trạng độc quyền và sẽ xử lý nếu đơn vị nào vi phạm.

Thách thức về nợ xấu

Quá trình đưa nợ xấu toàn ngành về dưới 3% vào cuối tháng 9 này đang gặp nhiều trở ngại khi thống kê các khoản nợ khó đòi ở nhiều nhà băng vẫn cao ngất ngưởng.


Theo số liệu công bố, nợ xấu của Ngân hàng Phương Nam (SouthernBank) đến cuối năm 2014 bất ngờ tăng vọt, lên tới 2.553 tỷ đồng (tăng 948 tỷ) và chiếm 5,89% tổng dư nợ. Với tình hình nợ xấu vượt quá cao, SouthernBank cho rằng khả năng xử lý ngay khó đạt, nên chỉ đặt mục tiêu kiểm soát con số này dưới mức 5% trong năm nay. Hiện Phương Nam đang trong quá trình sáp nhập vào Sacombank và dự kiến hoàn tất thương vụ vào tháng 6 tới, nếu đề án trình lên Ngân hàng Nhà nước được chấp thuận.
Tại một nhà băng khác là DongA Bank, báo cáo tài chính cuối quý III/2014 (mới nhất) cũng cho thấy, nợ quá hạn lên đến gần 7.000 tỷ đồng, chiếm khoảng 13,5%, tổng dư nợ.
Trong buổi làm việc giữa đoàn Đại biểu Quốc hội TP HCM với Ngân hàng Nhà nước và các tổ chức tín dụng trên địa bàn chiều 12/5, ông Nguyễn Hoàng Minh, Phó giám đốc Ngân hàng Nhà nước thành phố cũng cho biết đến ngày 31/3, nợ xấu trên địa bàn là hơn 60.800 tỷ đồng, chiếm 5,53% tổng dư nợ cho vay. Con số này cao hơn nhiều so với mức 3,49% của cả nước (thống kê cuối tháng 1/2015).
nganhang-hh490x322-3694-1431509953.jpg
Nợ xấu của các ngân hàng tại TP HCM hiện vẫn trên 5,5%. Ảnh: PV.
Giới phân tích còn cho rằng, những con số nợ xấu trên nếu phản ánh đúng bản chất thậm chí còn cao hơn nhiều. Bởi từ 1/4, quy định về cơ cấu lại nợ theo hướng giữ nguyên nhóm nợ theo Quyết định 780 đã hết hiệu lực. Nếu thống kê đầy đủ, các nhóm nợ này chắc chắn sẽ còn tăng cao.
Lý giải nguyên nhân khiến nợ xấu phát sinh thêm gần đây, lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước chi nhánh TP HCM cho biết do áp dụng Thông tư 02 về xử lý nợ xấu và quy định phải tham chiếu thông tin trên Trung tâm Thông tin tín dụng. Ngoài ra, một số ngân hàng hoạt động yếu kém, bị sáp nhập tạo ra nợ xấu lớn, chưa kể thời gian qua xảy ra một số "đại án" trong ngành. Công tác thu hồi nợ hiện cũng gặp nhiều khó khăn do vướng các vấn đề pháp lý.
Trong năm 2014, các ngân hàng đã bán nợ xấu cho VAMC gần 200.000 tỷ đồng và dự kiến sẽ bán thêm 70.000-80.000 tỷ trong năm nay. Tuy nhiên, luật sư Trương Trọng Nghĩa, Đại biểu Quốc hội TP HCM đánh giá, ông có cảm giác giải pháp xử lý nợ xấu hiện vẫn có vấn đề, chưa cho thấy có lối ra mà chỉ là "chôn lấp" tạm thời từ chỗ này chuyển qua chỗ khác, rất đáng lo ngại.
Tiến sĩ Trần Du Lịch cũng ví von, nợ xấu có thể xem là nguyên nhân làm kẹt xe và việc bán nợ xấu cho VAMC hiện nay giống như việc bốc một số xe bỏ lên lề chứ chưa có biện pháp xử lý. "Và nếu cứ bốc hết xe bỏ lên lề thì nền kinh tế sẽ không còn vốn", ông nói.
Ông Lê Thành Trung, Phó tổng giám đốc HDBank bộc bạch, muốn giải quyết nợ xấu cần các giải pháp tổng thể chứ không chỉ tập trung một khía cạnh ngân hàng. Bản thân các nhà băng đã bán nợ cho VAMC để tạm thời làm sạch bảng cân đối, mặt khác cần cố gắng tiết giảm tối đa chi phí và tạo nguồn dự phòng để xử lý nợ xấu.
"Nhưng không phải bán cho VAMC là xong mà phải làm sao giải quyết được dứt điểm cục nợ này. Để tránh nợ xấu mới phát sinh còn cần phải hỗ trợ doanh nghiệp tìm đầu ra cho sản phẩm, cần chung tay nhiều bộ ngành chứ không thể đổ hết lên vai ngân hàng", ông chia sẻ.

Con đường thành diễn giả của sinh viên nói lắp

Vừa ra trường, thiếu kỹ năng, kinh nghiệm và mang tật nói lắp, song sau 4 năm, anh Tiến đã trở thành diễn giả, đặt chân qua 30 trường học khác nhau, tổ chức hàng trăm hội thảo...


Kinh nghiệm khởi nghiệp được anh Đặng Tuấn Tiến chia sẻ với độc giả VnExpress.
Thời sinh viên, với mong muốn được trải nghiệm thực tế, tôi đã làm rất nhiều công việc từ gia sư, dạy đàn organ, phát tờ rơi, nhân viên kinh doanh, tư vấn hàng tiêu dùng cho đến nhân viên truyền thông của một trung tâm văn hóa giáo dục và đào tạo.
Năm 2010, khi đi dạy đàn organ, tôi tình cờ được một phụ huynh giới thiệu đến trung tâm văn hóa giáo dục để thực tập (tôi học năm cuối đại học) và được giữ lại làm sau đó.
Thời điểm này, lương khởi điểm của tôi tại trung tâm là 2,5 triệu đồng, cộng với lương dạy đàn 1,5 triệu nên tổng thu nhập được 4 triệu mỗi tháng. Đối với một sinh viên vừa ra trường lại sống cùng gia đình ở thành phố thì mức thu nhập này là khá ổn so với bạn bè đồng lứa vẫn đang loay hoay tìm việc.
Tuy nhiên, tôi không muốn an phận mà thích làm một cái gì đó của riêng mình nên quyết định rời khỏi công ty để khởi nghiệp. Tôi còn nhớ như in buổi chiều cuối cùng tại văn phòng trung tâm - nơi đang làm việc. Tôi đã chia sẻ về ước mơ của mình với các đồng nghiệp rằng sẽ lập công ty về lĩnh vực diễn thuyết.
Hôm ấy, bên cạnh sự ủng hộ ngoài mặt, tôi cảm nhận được sự hoài nghi, thiếu tin tưởng từ nhiều người. Bởi vào thời điểm đó, tôi còn quá trẻ khi mới bước qua tuổi 22, thiếu nhiều thứ từ kỹ năng, kinh nghiệm, đến mối quan hệ, vốn sống ... và chưa kể còn có tật nói khá nhanh, thành ra nói lắp.
Gạt qua những điều đó, tôi vẫn rời nơi làm việc cũ để thực hiện ước mơ chỉ với hành trang gói gọn trong 4 chữ "đam mê" và "liều mạng". Tôi lang thang khắp nơi tìm kiếm cơ hội, bỏ ngoài tai những lời ngăn cản, trách móc từ gia đình và người thân khi ấy.
Thời điểm này, "kỹ năng mềm" vẫn là một khái niệm xa lạ, mơ hồ và chưa được biết đến rộng rãi, đặc biệt là các bạn sinh viên. Thậm chí, khi tôi nói mình làm bên lĩnh vực "kỹ năng mềm", có người còn nhầm tưởng tôi làm về lĩnh vực phần mềm máy tính, kể cả ba mẹ tôi.
Gần cuối năm 2010, tôi mạnh dạn đề nghị một người quen vốn là thầy đã truyền cho đam mê kinh doanh ngay từ khi bước vào năm đầu đại học, thành lập một câu lạc bộ về kỹ năng mềm. May mắn anh đã đồng ý. Với kinh nghiệm, vốn sống, khả năng diễn thuyết thu hút của anh có thể khỏa lấp được những hạn chế về ăn nói của tôi, cũng như làm điểm tựa để tôi thực hiện mơ ước.
Tháng 4/2011, tôi và anh chính thức thành lập công ty với số vốn 60 triệu đồng (mỗi người góp 30 triệu). Công ty gồm 5 người, trong đó có tôi, anh và ba người khác đảm trách công việc MC, IT và marketing. Khi đi vào hoạt động, tôi bắt đầu chạy khắp các trường đại học để giới thiệu chương trình mà chúng tôi chia sẻ, nhưng đáp lại là những cái lắc đầu.
Không nản chí, chúng tôi tiếp tục cố gắng duy trì những chương trình hội thảo nhỏ lẻ ở các quán cà phê vào mỗi tuần, kể cả đó là những chương trình miễn phí và phi lợi nhuận. Kết thúc năm 2011, lượng người tham gia chương trình của công ty tôi là 500 - một con số cực kỳ khiêm tốn.
Đến đầu năm 2012, sóng gió bắt đầu ập đến chỉ sau một năm tôi mở công ty. Anh em làm chung bắt đầu nản vì không tạo ra thu nhập nên họ ra đi dần. Số vốn ít ỏi sau một thời gian cầm cự cũng không còn đồng nào và âm thêm 20 triệu. Riêng tôi thì càng chật vật và suy sụp khi người yêu cũng chia tay vì gia đình cô ấy muốn ra nước ngoài và lấy một người giàu có hơn. Vì quá buồn, tôi trượt luôn cả kỳ thi cao học. Trước những áp lực này, tôi chấp nhận đóng cửa công ty và ký hợp đồng thời vụ đi làm nhân viên truyền thông cho một công ty bảo hiểm trong 3 tháng với mong muốn quên hết mọi thứ và làm mới chính mình.
QT1_1431448810_1431448827.jpg
Sau 4 năm, từ một người nói lắp, anh Tiến đã thực sự trở thành diễn giả, tổ chức hàng trăm chương trình hội thảo chia sẻ cho hơn 30.000 người.
Ba tháng ngắn ngủi đã giúp tôi thay đổi hoàn toàn về quan điểm và cách sống. Tôi được học nhiều kinh nghiệm hơn về cách điều hành, quản trị nhân sự và cả những kinh nghiệm sống quý giá khác từ những người sếp.
Cuối năm 2012, sau khi kết thúc hợp đồng tại công ty này, tôi tự vực mình dậy và cùng với 4 người bạn gom góp 100 triệu đồng tiếp tục lập lại công ty để thực hiện ước mơ còn dang dở.
Lần này, tôi mở văn phòng ngay tại nhà nên tiết kiệm được khoản tiền thuê hàng tháng. Và thay vì thuê nhân viên, trả lương cứng mỗi tháng như trước, giờ tôi thuê các bạn sinh viên làm cộng tác viên, trả tiền ngay sau mỗi chương trình hội thảo tổ chức thành công, trung bình 50.000 - 100.000 đồng mỗi người (khoảng 3 tiếng) nhằm tránh rủi ro về vốn. Ngoài ra, nhờ trước đó đã tổ chức được vài chương trình nên quan hệ, quen biết với các diễn giả nhiều hơn và việc mời họ tham gia cũng thuận lợi. Nhiều người sẵn sàng chia sẻ với thù lao tượng trưng, thậm chí là miễn phí.
Còn tôi, dù rất thích làm diễn giả nhưng trước giờ chưa từng dám thử sức mà chỉ làm công việc tổ chức. Một ngày nọ bất ngờ có một người chuyên làm diễn giả bị kẹt show do trùng giờ nên đã nhờ công ty tôi tìm người đi giảng giúp. Hôm đó, tất cả các diễn giả liên kết đều kẹt lịch, chương trình thì đã lên, thế là tôi quyết định đi thay.
May mắn là chủ đề chương trình lại đúng ngay những gì tôi từng trải nghiệm, đó là kỹ năng viết đơn xin việc và phỏng vấn ứng tuyển. Do thời sinh viên tôi đã từng chủ động vác hồ sơ qua hơn một chục công ty với nhiều vị trí, ngành nghề khác nhau nên giờ chia sẻ thoải mái và hào hứng. Ngạc nhiên khi nhận ra rằng, đứng trên sân khấu và chia sẻ, tự nhiên tôi không còn cảm giác tự ti, không còn bị nói lắp nữa.
Buổi học hôm ấy được đánh giá cao về hiệu quả từ phía học viên và nhà trường. Sau chương trình đó, chúng tôi bắt đầu có những lời mời nhiều hơn do nhà trường giới thiệu, và hết 2012, công ty đã thu hút hơn 3.000 học viên tham gia các khoá học.
Đến năm 2013, công ty lại may mắn được một người bạn giới thiệu cho Trung tâm hỗ trợ học sinh - sinh viên của thành phố. Nhờ đúng với tiêu chí chia sẻ bằng đam mê và không đặt nặng vấn đề thù lao, chúng tôi được trung tâm giới thiệu và mời chia sẻ cho hàng chục trường phổ thông, cao đẳng, đại học.. trên địa bàn thành phố.
Kết thúc năm, cả công ty hào hứng với con số mà ngày xưa nằm mơ cũng không dám nghĩ, hơn 20.000 lượt học viên tham gia. Trong đó, tôi chiếm gần phân nửa cơ hội được đứng lớp với chủ đề viết hồ sơ xin việc và phỏng vấn ứng tuyển.
Cũng trong khoảng thời gian này, chủ yếu vì là hoạt động không phí nên các thành viên khác và tôi phải ra ngoài làm việc để kiếm thêm thu nhập. Tôi cũng tranh thủ thi lại cao học và đậu.
Nhờ đi làm bên ngoài nên mỗi người đều tự chủ về tài chính và sống được khi công ty không tạo ra nguồn thu. Bên cạnh đó, khi chia sẻ cho sinh viên tại các trường hay theo lời mời của Đoàn trường, Hội sinh viên, thì phí diễn giả, báo cáo viên cũng hạn chế, chỉ tầm 500 đến một triệu đồng cho mỗi buổi. Số tiền đó, tôi dùng để duy trì website và tổ chức các chương trình nhỏ lẻ tránh bị loãng trong quá trình tìm kiếm những chương trình tổ chức đào tạo mới.
Một năm trở lại đây, công ty tôi mới bắt đầu có nguồn thu tốt hơn. Trung bình mỗi tháng tôi và 4 thành viên khác thu nhập khoảng 6-8 triệu đồng cho việc đi giảng đều đặn 1-2 buổi mỗi tuần (trung bình một triệu đồng một buổi vào cuối tuần hoặc buổi tối). Ngoài ra, nhờ vẫn duy trì công việc làm bên ngoài nên tổng thu của mỗi người dao động từ 16-20 triệu mỗi tháng. Tất cả đều nhất trí là khi công ty còn nhỏ thì mọi người sẽ làm song song cả 2 đầu việc nhằm duy trì đa nguồn thu, đảm bảo ổn định cuộc sống thay vì bỏ hết tất cả để chỉ tập trung cho mỗi công ty.
Số tiền này chẳng đáng là bao so với các ông chủ của doanh nghiệp khác nhưng tôi cảm thấy rất hài lòng vì với tôi quan trọng nhất là mình làm được một điều mà ngày xưa bị người khác chê cười: nói lắp lại đi làm diễn giả.
Giờ nghĩ lại, nếu ngày đó bỏ cuộc vì kiệt sức khi cố gắng duy trì một công ty qua gần 3 năm phi lợi nhuận, hoặc không dám "liều mạng" một lần đi giảng thế cho người khác, không dám vượt qua mặc cảm nói lắp của mình... thì ngày hôm nay, tôi đã không thể trở thành diễn giả chuyên nghiệp.
Sau 4 năm, tôi đã thực sự trở thành diễn giả, được đặt chân qua khoảng 30 ngôi trường khác nhau, tổ chức hàng trăm chương trình hội thảo chia sẻ cho hơn 30.000 người. Thành quả này là niềm tự hào lớn được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, tâm huyết không chỉ riêng của tôi mà còn có cả những cộng sự khác.
Từ câu chuyện của mình, tôi muốn nhắn nhủ rằng, các bạn trẻ hãy mạnh dạn thực hiện ước mơ của mình. Vì khởi nghiệp là con đường nhanh nhất để bạn trải nghiệm và trưởng thành.

Xi măng Việt: Thừa nội địa, khó xuất ngoại

 Trong một bài báo gần đây Cemnet - tạp chí uy tín trong ngành xi măng thế giới đưa ra nhiều số liệu đáng chú ý về lĩnh vực này tại Việt Nam. 

Làm ra 80 triệu tấn mỗi năm, song chỉ tiêu thụ nội địa được 70%, xuất khẩu được coi là lối thoát với xi măng Việt Nam. Tuy nhiên, con đường này cũng đang gặp nhiều trắc trở.

Theo đó, 2014 là một năm phục hồi của ngành khi lượng tiêu thụ tăng 15%, xuất khẩu đạt 19,5 triệu tấn. Doanh thu xuất khẩu cũng đạt gần một tỷ đôla trong khi lượng tiêu thụ trong nước đạt gần 51 triệu tấn.


Tuy nhiên, tình trạng dư cung vẫn là một trong những vấn đề nổi cộm. Việt Nam có 74 nhà máy và 21 cơ sở xay nghiền, cung cấp khoảng 80 triệu tấn xi măng một năm nhưng thị trường lại chỉ hấp thụ khoảng 50-55 triệu tấn.
cement-7418-1431572696.jpg
Các doanh nghiệp xi măng Việt chưa hợp sức trên mặt trận xuất khẩu. Ảnh: Flsmidth.
Báo cáo về ngành xi măng gần đây của Công ty cổ phần StoxPlus - đơn vị chuyên cung cấp dữ liệu tài chính doanh nghiệp của Việt Nam cho hay, tình trạng dư cung này có thể kéo dài hơn một thập kỷ nữa. Theo quy hoạch đến năm 2020, 25 nhà máy nữa sẽ vận hành, tạo ra khoảng 41 triệu tấn xi măng."Dù không tính số sản lượng mới này thì thị trường vẫn dư thừa xi măng đến năm 2026 và chỉ đạt mức cân bằng ở 106,6 triệu tấn nếu cầu tiêu thụ mỗi năm tăng 5,5%”, StoxPlus dự báo.
Vì vậy, các chuyên gia quốc tế đánh giá xuất khẩu là chìa khóa nếu doanh nghiệp muốn tiếp tục có lãi. Đây cũng là cách Công ty Vissai Ninh Bình đã tận dụng năm 2010 để sống khỏe trong cơn bão cung vượt cầu năm 2010. Khi ấy, Visssai kiếm được một hợp đồng một năm xuất khẩu 1,2 triệu tấn clinker (nguyên liệu chính để sản xuất xi măng) cho Bangladesh. Từ đó trở đi, mỗi năm, xuất khẩu chiếm một phần ba sản lượng đơn vị nay. 
"Tuy nhiên, nhiều nhà sản xuất trong nước lại chỉ coi xuất khẩu là giải pháp tạm thời hoặc mang tính thời vụ mỗi khi nhu cầu trong nước lắng đọng chứ không có ý định phát triển dài hạn", tạp chí Cemnet nêu những hạn chế trong tư duy xuất khẩu của doanh nghiệp Việt. Hầu hết hoạt động này mới được thực hiện một cách tự phát, chưa có sự kết hợp giữa các công ty, không có vai trò dẫn dắt của Chính phủ.
xi-mang-3295-1431572697.jpg
Năng suất tại các nhà máy xi măng Việt Nam thấp là một trong những hạn chế lớn nhất hiện nay.
Tại một hội thảo gần đây, đại diện Tổng công ty Xi măng Việt Nam (Vicem) cũng nêu ra thực tế, hầu hết lượng xi măng xuất khẩu đều thông qua 3 đối tác nước ngoài, song các đơn vị trong nước lại thận trọng với nhau về thông tin sản phẩm lẫn thị trường khiến giá xuất luôn bị động so với khu vực. "Cách làm này khiến các doanh nghiệp của Việt Nam cạnh tranh lẫn nhau một cách khắc nghiệt và dẫn đến những câu chuyện phá giá, đẩy giá cả sụt giảm mạnh", tạp chí Cemnet nhìn nhận.
Hạn chế của cơ sở hạ tầng được cho là đang cản trở tương lai xuất khẩu. "Các nhà sản xuất chỉ có khả năng tiếp cận với cảng của chính họ hoặc cảng lân cận. Kết quả là, chỉ những công ty như Thăng Long, Chinfon, Cẩm Phả - những đơn vị có cảng riêng có thể xuất khẩu nhiều nhất. Do đó, Việt Nam cần có các nhà máy lớn đặt gần cảng với nguồn nguyên vật liệu thô tốt và công nghệ sản xuất hiện đại”, bài báo đề xuất.
Ngoài tầm nhìn xuất khẩu hạn chế, các chuyên gia còn chỉ ra nhiều điểm yếu khác của ngành như năng suất thấp, chi phí nhiên liệu cao, nguồn nhiên liệu thay thế hạn chế và gánh nặng vay nợ nhiều.Trừ một số trường hợp ở phía Nam, hầu hết các cơ sở xi măng Việt Nam không sử dụng hết công suất. Chỉ số hiệu suất sử dụng từ mức 99% năm 2010 đã giảm dần đều về 67% năm 2013 và tăng lên 72% vào năm 2014.
Theo Cemnet, hiệu suất của các nhà máy ở phía Bắc còn thấp hơn, ở mức 63%. Tuy nhiên, vẫn có một vài trường hợp phía Nam có hiệu suất sử dụng tốt như Xi măng Sông Gianh (do Tổng công ty miền Trung sở hữu 100% vốn). Sau khi được cổ phần hóa và tái cơ cấu, đơn vị này được xem là hiện tượng khi công suất sử dụng đạt tỷ lệ 110%. 
Bên cạnh đó, các công ty phải vay nợ nhiều vì sử dụng công nghệ của châu Âu với mức chi phí đầu tư cao khoảng 170-180 USD một tấn xi măng. Trong khi đó, ở Thái Lan, Trung Quốc dù dùng công nghệ này thì chi phí đầu tư vẫn thấp hơn vì họ tự thiết kế nhà máy, xây nhà máy.
Báo cáo của StoxPlus cũng từng nhận định, ngành xi măng Việt Nam phát triển sau Thái Lan khoảng một thập kỷ và sau Trung Quốc khoảng 20 năm. Do đó, khi hai nước này đã hết khấu hao và trả được nợ, các nhà máy của Việt Nam mới bắt đầu quá trình này và dẫn đến việc khấu hao lớn, chi phí lãi vay cao. Ngoài ra, hầu hết các nhà máy xi măng Việt Nam chỉ có mức EBITDA (tỷ lệ lợi nhuận trước khấu hao, thuế và chi phĩ lãi vay) khoảng 15-20% trong khi các thị trường trong khu vực tầm 25-30%.
Tỷ lệ nợ trên vốn chủ sở hữu của một số công ty xi măng niêm yết là 3,9 lần nhưng nhiều nhà máy có tỷ lệ đòn bảy rất cao như Xi măng Hạ Long (11,5 lần), Xi Măng Cẩm phả (22,3 lần).

Kinh doanh ế ẩm ở trên phố đi bộ Nguyễn Huệ

Dù công trình của TP HCM đã hoàn thành và dỡ bỏ rào chắn, nhưng hầu hết các cửa hàng kinh doanh lâu năm cho biết vẫn chịu cảnh ế ẩm, trừ một số tiệm nước, đồ ăn vặt...


Cuối tháng 7/2014, cơ quan chức năng quyết định rào chắn phần lớn không gian tuyến đường Nguyễn Huệ, phía giáp với đường Lê Thánh Tôn, cùng với một diện tích tương tự trên đường Lê Lợi để xây dựng ga ngầm Nhà hát Thành phố - nhà ga đầu tiên trong tuyến tàu điện (metro) số một của TP HCM (Bến Thành - Suối Tiên). Bà Vân - chủ cửa hàng mắt kính trên đường Nguyễn Huệ cùng nhiều tiểu thương trên trục đường này phải tạm ngưng kinh doanh vì chịu cảnh thất thu.
Tuy nhiên, sau khi đường Nguyễn Huệ mở cửa trở lại dịp 30/4 vừa qua với diện mạo một tuyến phố đi bộ hiện đại nhất cả nước, tình hình kinh doanh của các cửa hàng này vẫn không được cải thiện.
anh-pho-NH_1431566661.jpg
Hầu hết các cửa tiệm kinh doanh ở đây đều trong cảnh trông ngóng khách. Ảnh: Thi Hà.
“Tôi từng hy vọng sau khi chịu rào chắn hết 9 tháng, cửa hàng sẽ kinh doanh ổn định trở lại khi phố đi bộ được hoàn thành. Nhưng hơn chục ngày nay, tôi hầu như chẳng bán được sản phẩm nào. Lượng khách ghé cũng giảm đi tới 70% so với trước”, bà Vân nói.
Được thiết kế với đường đi rộng ở giữa, các phương tiện khác vẫn được lưu thông 2 bên (cấm xe từ 19h đến 6h sáng hôm sau và 2 ngày cuối tuần), song từ khi đi vào hoạt động ngày 29/4, tiểu thương tại đây cho biết cơ quan quản lý không có biển chỉ dẫn, thông báo cụ thể, khiến nhiều người dân hiểu nhầm rằng không được đi xe vào tuyến phố này, nên không trở lại mua hàng tại các cửa tiệm.
"Một số khách quen trước đây, khi muốn mua đều hỏi địa điểm gửi xe ở đâu thì tiện lợi và mãi cho đến khi được giải thích là vẫn được chạy xe bên lề thì mới quyết định ghé", một chủ tiệm khác cho biết.
co-van-2928-1431501153.jpg
Vì vắng khách nên bà Vân tranh thủ ngồi làm tranh thêu. Ảnh: Thi Hà.
“Với tình hình này, nếu kinh doanh tiếp tục ế ẩm trong 2 tháng nữa tôi sẽ ngưng bán hàng, trả lại mặt bằng và chuyển địa điểm kinh doanh”, bà Vân - chủ tiệm kính mắt bộc bạch. Bà cho biết cửa hàng trước đây có 3 nhân viên nhưng tới nay đã cho nghỉ toàn bộ vì số tiền kiếm được không đủ để trả lương.
Cũng giảm bớt số lượng nhân viên từ 4 người nay chỉ còn 2 người, bà Cúc - chủ cửa hàng chuyên bán thiết bị máy ảnh trên đường này cho hay đã kinh doanh 20 năm ở đây, nhưng cũng đang phải tìm phương án khác vì phố đi bộ dù hiện đại, thông thoáng nhưng không thuận lợi cho kinh doanh.
“May lắm một tuần cũng chỉ bán được một vài thiết bị mà toàn là những đồ dùng vụn vặn nên lãi chẳng bao nhiêu”, bà than thở.
Chung cảnh ngộ, ông Nguyễn Văn Lâm kinh doanh tranh trên phố đi bộ cũng nhận xét giá thuê mặt bằng ở đây thuộc loại cao, mà loại sản phẩm này thì khách Việt ít ưa chuộng. Trong khi đó, khách nước ngoài cũng thưa dần vì xe du lịch ít đưa vào mua sắm. Hiện, ông Lâm cũng đã giảm một nhân viên và chỉ giữ lại 2 người để bớt gánh nặng chi phí.
pho-di-bo_1431566610.jpg
Đường Nguyễn Huệ trở thành phố đi bộ hiện đại thu hút rất đông người dân và khách du lịch.
Trong khi hàng loạt các cửa hàng kinh doanh tranh ảnh, mắt kính, quần áo… tại phố đi bộ ế ẩm thì các cửa hàng bán nước, thức ăn nhanh lại khá hút khách. 
Từ 18h hằng ngày, hầu hết các cửa hàng tiện ích, quán cà phê lại đông kín khách. Cảnh xếp hàng chờ đợi để tính tiền rất phổ biến. Thậm chí một số chung cư gần đó, người dân cũng nhanh nhạy mở tiệm nước, ăn vặt để phục vụ nhu cầu.
Tại khách sạn Oscar Saigon, thay vì chỉ tập trung bán nước tại quầy trong khách sạn thì nay khi phố đi bộ hoàn thành, đơn vị này đã di chuyển một số bình nước la hán quả, dâu tây ra phía bên ngoài bán cho khách. Mỗi ly có giá 10.000 đồng.
“Thấy phố đi bộ khá đông khách vào chiều xuống cho tới đêm mà nhu cầu sử dụng nước giải khát lớn nên khách sạn tranh thủ kinh doanh thêm. Mỗi ngày bình quân chúng tôi bán được hơn trăm ly. Riêng thứ bảy, chủ nhật số lượng trên 200 ly”, nhân viên khách sạn này cho biết.
Phố đi bộ Nguyễn Huệ được xây dựng nâng cấp từ tháng 9/2014 và đi vào hoạt động hôm 29/4/2015. Công trình có chiều dài 670m, rộng 64m có sức chứa 5.000-6.000 người. Tổng kinh phí đầu tư, xây dựng đạt gần 430 tỷ đồng.

Giấc mơ Mỹ của cặp vợ chồng tỷ phú Forever 21

Đặt chân đến Mỹ với hai bàn tay trắng, Jin Sook và Do Won Chang đã phải làm đủ nghề để kiếm sống trước khi thành danh với thương hiệu thời trang Forever 21.


Năm 1981, Jin Sook và Do Won Chang di cư từ Hàn Quốc sang Los Angeles (Mỹ) để theo đuổi tham vọng lớn nhất của mọi doanh nhân - Giấc mơ Mỹ. Khi ấy, cả hai vợ chồng mới 26 tuổi, đặt chân tới California với không xu dính túi, nói tiếng Anh bập bõm và cũng chẳng có bằng đại học.
Họ quyết tâm làm giàu trong ngành cà phê. Nhưng ngành này không dễ hốt bạc như cả hai tưởng tượng. Trong 3 năm sau đó, Chang phải làm đủ mọi việc để kiếm sống, từ gác cửa, đến nhân viên trạm xăng và phục vụ trong quán cà phê.
Trong thời gian làm việc tại trạm xăng, Chang nhận thấy "những người lái xe đẹp nhất đều làm trong ngành thời trang", ông cho biết trong một bài phỏng vấn trên LA Times. Sau đó, họ thuê một cửa hàng rộng 83m2 tại Los Angeles năm 1984 và đặt tên là Fashion 21.
jin-2831-1431588300.png
Hai vợ chồng Jin Sook và Do Won Chang. Ảnh: Red Kimono
Ban đầu, cả hai bán quần áo giá rẻ với thiết kế được ưa chuộng tại Hàn Quốc, chủ yếu cho người gốc Hàn đang sinh sống tại đây. Không như 3 doanh nghiệp khác từng thất bại khi thuê địa điểm này trước đó, cửa hàng của hai vợ chồng Chang đã đạt doanh thu 700.000 USD ngay trong năm đầu tiên.
Sau thành công ban đầu, họ bắt đầu mở thêm nhiều cửa hàng mới mỗi 6 tháng, và cuối cùng đổi tên công ty thành Forever 21. Ngày nay, Forever 21 bán cả quần áo nam, nữ và phụ kiện thời trang. Các cửa hàng của họ có mặt tại Mỹ, Canada, châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines. Còn trụ sở vẫn nằm tại Los Angeles (California).
Doanh thu từ 600 cửa hàng của chuỗi thời trang này đã lên tới 4,4 tỷ USD. Hai vợ chồng Chang cũng có tài sản ước tính 6,1 tỷ USD, theo Forbes.
Forever-jpeg-6619-1431588301.jpg
Một cửa hàng của Forever 21 tại New York. Ảnh: US News
"Forever 21 cung cấp những sản phẩm bắt kịp xu hướng với giá vừa phải. Khách hàng thích mua sắm tại đây hơn là Wal-Mart, Target hay Kohl's, vì họ có trải nghiệm tốt. Các cửa hàng được thắp đèn khắp nơi, bày đầy sản phẩm và cách bày trí khiến người mua có cảm giác rất trẻ trung, hiện đại", Michael Stone - CEO hãng tư vấn và nhượng quyền thương hiệu Beanstalk nhận xét.
Hiện tại, Forever 21 vẫn là một công ty gia đình. Chang làm CEO, Jin Sook làm Giám đốc Bán hàng. Hai con gái của họ cũng đóng vai trò chủ chốt trong công ty. Người con lớn - Linda làm Giám đốc Marketing, còn Esther quản lý thương hiệu.
"Các con tôi cần phải học được từ những nỗ lực bố mẹ chúng đã bỏ ra để gây dựng công ty. Còn ai có thể trông coi tài sản của anh tốt hơn chính gia đình anh chứ", Chang cho biết.
Dù vậy, con gái của họ không phải những người duy nhất có cảm hứng từ câu chuyện vượt khó của cha mẹ mình. "Forever 21 đã đem hy vọng đến cho những người gần như tay trắng. Đây là phần thưởng dành cho chúng tôi. Những người nhập cư vào Mỹ có thể đến Forever 21 để nhìn thấy rằng nơi này được gây dựng bởi những người có ước mơ như họ", Chang nói.

Quỹ đầu tư Qatar muốn mua về tòa nhà Keangnam

Korea Herald dẫn nguồn một số ngân hàng đầu tư và tổ chức truyền thông cho biết quỹ đầu tư quốc gia Qatar hôm qua (13/5) đã thông báo quyết định này với Colliers International - công ty chịu trách nhiệm bán tòa nhà với giá khoảng 800 triệu USD - mức giá tối thiểu đã được tòa án Hàn Quốc đưa ra. 

Qatar Investment Authority (QIA) được cho là đã chấp thuận bỏ ra ít nhất 800 triệu USD mua Keangnam Hanoi Landmark Tower, và giành độc quyền đàm phán với các bên.

QIA ban đầu ra giá 600 triệu USD, nhưng sau đó đã quyết định nâng lên theo phán quyết của tòa án.


keangnam-1-2545-1431590546.jpg
Keangnam rao bán tòa tháp tại Việt Nam từ đầu năm nay. Ảnh: P.V
Các chủ nợ của tòa nhà này, gồm 5 ngân hàng và 10 tổ chức tài chính khác tại Hàn Quốc, cũng đã được cho là đồng ý đàm phán trước tháng 7. Nếu thành công, QIA sẽ được coi là nhà thầu ưu tiên (preferred bidder), giúp họ rút ngắn thời gian giao dịch.

Keangnam Hanoi Landmark Tower (Landmark 72) hiện là toà nhà cao nhất Việt Nam, nằm ở phía Tây Nam Hà Nội. Toà nhà có 72 tầng và có diện tích sử dụng 610.000 m2. Theo báo chí Hàn Quốc, Công ty Keangnam đã đầu tư 1.200 tỷ won (hơn một tỷ USD) để xây dựng toà nhà này năm 2012. Tuy nhiên, hãng vẫn chưa trả được khoản nợ 530 tỷ won cho các ngân hàng.
Tòa nhà này đã được rao bán từ đầu năm nay, sau hàng loạt bê bối tại công ty xây dựng Keangnam Enterprises như lập quỹ đen, đưa hối lộ và Chủ tịch tự tử. Colliers International hiện là đơn vị đứng ra rao bán tài sản này.
Trong khi đó, Qatar Investment Authority (QIA) là quỹ đầu tư quốc gia của Qatar. Quỹ này thành lập năm 2005, tập trung vào đầu tư trong nước và nước ngoài. Mục đích của QIA là củng cố và đa dạng hóa nền kinh tế, đồng thời tạo cơ hội phát triển cho nhân tài tại nước này.
Trao đổi với VnExpress ngày 14/5, đại diện Keangnam Vina (đơn vị quản lý tòa nhà) khẳng định việc rao bán tòa nhà Landmark 72 và khối đế hoàn toàn không liên quan đến 2 tòa chung cư 48 tầng, vốn đã được bán cho người dân. Trước đó, khi thông tin phía Hàn Quốc rao bánLandmark 72, cư dân tại 2 tòa chung cư đây đã gửi đơn kêu cứu Thủ tướng vì lo mất hơn 100 tỷ đồng phí bảo trì đã đóng.  
Chung cư Keangnam được đi vào hoạt động năm 2011, với hơn 900 căn hộ cao cấp, giá bán trung bình 60 triệu đồng mỗi m2. Chung cư hiện có 70% diện tích để ở, còn lại được các chủ hộ dùng để cho thuê hoặc kinh doanh thương mại. Từ khi tòa nhà vận hành, đã có nhiều bất đồng giữa cư dân và chủ đầu tư về diện tích, mức phí gửi xe và một số dịch vụ khác...